Thứ hai, 21/05/2012, 11:39 GMT+7.
1280 Bookmarks    E-mail     Bản In
Bài học từ…tiệm tạp hóa

Là cô con út trong gia đình có hai trai một gái, nó rất được ba mẹ cưng chiều.

Sáng nào đi học nó cũng phải dằn túi vài chục ngàn đều đều để ăn quà vặt...

 

Ngoài nguồn lợi thu được từ rẫy cao su, mẹ nó còn mở thêm một tiệm tạp hóa để phục vụ nhu cầu thiết yếu của bà con trong xóm.

Nói thế không cốt để PR cho kinh tế gia đình mà nó muốn ngay từ đầu “tiệm tạp hóa” phải xuất hiện. Đó là yếu tố có liên quan rất nhiều đến những gì mà nó sắp kể.

Là cô con út trong gia đình có hai trai một gái, nó rất được ba mẹ cưng chiều. Sáng nào đi học nó cũng phải dằn túi vài chục ngàn để ăn quà vặt. Có những hôm mẹ nó không có tiền lẻ, chỉ còn vỏn vẹn tờ 5 ngàn đưa cho nó. Nó nhận với khuôn mặt bí xị, cáu gắt, ngồi sau xe mẹ tới lớp mà nó cứ lẩm bẩm: “Năm ngàn thì làm được trò trống gì cơ chứ”.

Từ nhỏ tới lớn nó chỉ biết chơi biết học chứ nó không hề ngó ngàng gì đến công việc trong gia đình. Càng lên lớp lớn hơn nó lại càng vùi đầu vào học chính khoá, học thêm suốt cả ngày đêm. Cho đến hè lớp 9, sau khi đã thi đỗ vào trường chuyên của tỉnh nó được giải lao vài chục ngày trước khi chạy đua cho chương trình cấp 3. Chính những ngày nghỉ ấy đã giúp nó nhận ra nhiều điều khi làm quen với công việc phụ mẹ bán hàng tạp hóa.

Từ sáng tới tối, nó thường trực bên chiếc máy tính được chuyển lên nhà trên cạnh hàng tạp hóa. Ai gọi thì nó mới nhổm dậy đi bán hàng. Có hôm nó đang mải miết với trò game mới, mẹ nó phải chạy từ vườn vào bán đồ. Nó bỗng dừng click chuột khi nghe thấy tiếng mẹ: “Trời ơi, con mua có hai ngàn dầu ăn thì làm sao cô bán, dầu ăn nay mắc lắm, hai ngàn khó đong lắm con ơi”. Nó cũng nghĩ trong đầu “Mua có hai ngàn mà cũng mua, nấu một bữa thì hết veo”. Nó quay ra xem thử thì thấy con bé Na cách đó mấy nhà, mặt mày lem luốc, quần áo nhăn nheo đang đứng vò vò gấu áo, nó nói như mếu: “Mua một chai dầu nhiều tiền lắm, hết cả tiền làm mướn một ngày của mẹ, hết cả tiền mua gạo của mẹ”.

Nó dừng hẳn chơi game và nghĩ tới những bữa ăn sáng của mình…Từ đó nó để ý nhiều hơn đến cuộc sống chung quanh, nó biết được rằng ở xóm nó còn có rất nhiều gia đình phải chạy ăn từng bữa, có rất nhiều trẻ em không có cơ hội đến trường, không có tiền ăn quà sáng…Từ đó nó chăm chú hơn vào việc bán hàng, nó nhanh nhảu bán vài ngàn đường, ít kí gạo, mấy lạng khô…Nó vui lây với mấy đứa con nít đang nâng niu 5 trăm kẹo mà nó vừa bán, nó cũng thoải mái ghi vào sổ nợ “Cô Hoa-2kg gạo, Bác năm -3 gói mì giấy, Chú Út- một xị rượu …” rồi gấp sổ lại mà không còn cáu gắt như ngày xưa…

Dường như nó đã trưởng thành hơn thì phải? Con người ta trưởng thành đâu phải chỉ nhờ đi nhiều, sống nhiều mà có lúc chỉ cần rộng mở tấm lòng, lắng nghe những thứ gần gụi chung quanh. Bài học cuộc sống vẫn ở quanh ta đấy thôi, có điều quan trọng là bằng cách nào ta thâu nhận được nó …

Nguồn: Sưu tầm
Ý kiến của bạn:
 
Email(*): Họ tên:
Tiêu đề:
Nội dung(*):



Các tin khác