|
Thật là buồn khi nghĩ về anh trong lúc này. Em muốn nói rất nhiều nhưng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Em không thể ngờ rằng anh lại thay đổi nhanh đến vậy, mọi chuyện đối với em như một cơn ác mộng. Chỉ trong một tuần mà mọi thứ đã thay đổi nhanh chóng. Em vẫn còn nhớ như in những lời anh nói, những tin nhắn anh gửi nhưng đó chỉ là những lời giả dối thôi, phải không anh? Tại sao anh có thể nói với em như vậy? Em biết cuộc đời là chuỗi những bi kịch nhưng bi kịch ấy không phải ai khác lại chính là người em tin tưởng gây nên cho em! Có thể anh sẽ nghĩ là em yêu vội vã và dễ dãi quá. Cũng bởi vì tin anh thôi. Em đã yêu anh từ lúc nào cũng không biết nữa... Em cứ ngỡ rằng, thần tình ái đã ban tặng anh cho em... nhưng em đâu có ngờ, đó là mũi dao cay nghiệt đâm nát trái tim em, vùi dập trái tim em và khiến em tan nát cả tâm hồn. Em đã chứng kiến rất nhiều sự tan vỡ, đau khổ của người đời nhưng không ngờ nó lại xảy ra với chính bản thân mình. Em phải làm gì đây, tiếp tục chạy theo ái tình một cách mù quáng để rồi cứ mãi lạc lõng và lang thang ngay chính tâm hồn mình. Tại sao hôm nay, em tự thấy mình xa lạ với bản thân mình quá! Có lẽ anh chỉ coi em là cô bạn nhỏ thôi phải không? Đôi khi em ước rằng anh chỉ là một người bạn bình thường thôi, đừng quan tâm chăm sóc em như thế. Anh tạo cho em một thói quen được anh chiều chuộng, để rồi anh bảo chúng ta chỉ là bạn, không một lời giải thích khiến cho em tìm đủ mọi lý do xấu để quên anh đi... nhưng dường như em đã thất bại. Em cảm nhận được rằng, anh chỉ thích chinh phục những người con gái yếu đuối, phải không anh?
Anh chỉ thích chinh phục những người con gái yếu đuối, phải không anh? Anh nói không yêu nhưng hai người có thể là bạn tốt. Nhưng trong trận chiến đó, anh lại bỏ lại em một mình bơ vơ. Anh chỉ nghĩ đến việc anh đi mà chẳng bao giờ nghĩ cho người ở lại. Bao nhiêu tin nhắn ra đi mà không thấy có sự trở về. Nháy máy cho anh, em biết điện thoại của anh vẫn liên lạc được. Sự yên lặng đó của anh, em biết anh không cần em nữa. Nhưng em là con gái, cũng có lòng tự trọng của riêng em... Anh đừng bao giờ nói gì về người yêu đầu tiên của em. Phải rồi, em cũng đã từng yêu. Giận nhau, cãi nhau rồi chia tay. Trong lúc buồn, tuyệt vọng, anh ấy đã nhận lời yêu một người em gái của bạn thân anh ấy. Cho dù không yêu nhưng anh ấy không thể bỏ cô gái ấy để đến với em được. Anh ấy yêu em nhưng chua bao giờ chiếm đoạt em. Anh ấy chia tay em vì anh ấy là người biết trọng tình nghĩa, bỏ em nhưng không phản bội em. Em tin thời gian sẽ làm anh ấy quên em đi để thực sự yêu cô gái ấy. Đã có những lúc khó khăn làm em khóc và thất vọng, là khi giấc mơ không thành nhưng em không hối hận với những gì đã xảy ra, vì quá khứ của em ngọt ngào và chân thành lắm. Tới mức mà em cứ nghĩ rằng trên đời này ai cũng trọng tình trọng nghĩa. Nhưng bây giờ gặp anh, em biết mình đã sai. Anh bạc tình lắm, ích kỷ lắm! Yêu là cho đi nhưng anh chỉ biết nhận lấy và giữ lại cho riêng mình. Anh đến rồi đi để lại cho em một nỗi đau, một vết thương lòng mà chẳng biết đến bao giờ nó mới lành được. Khi mất anh, em vẫn yêu được người khác... Nhưng anh đã mất tất cả, mất cái lớn nhất trong cuộc đời là không bao giờ anh có được một người nào tốt và tin tưởng anh như em cả! Chuyện giữa hai người sao anh lại kéo em vào. Anh biết điều đó là không tốt, không nên mà sao anh vẫn cứ làm? Sai lầm của anh mà sao lại bắt em phải gánh chịu? Anh có thể bù đắp cho em điều gì khi mà một tin nhắn hồi âm từ anh cũng không có. Từ nhỏ đến giờ em chẳng xin ai cái gì, nhưng em đã cầu xin anh, cầu xin sự thương hại của anh, cầu xin anh quay về. Nhưng bây giờ em không cần nữa. Gieo tính cách thì gặt số phận – thế thôi anh ạ!
Em thực sự sốc khi biết cuối năm nay, anh cưới vợ! Nhiều đêm em đã khóc và quyết định rời xa, bao nhiêu lá thư em đề là lần cuối cùng, nhưng giờ em vẫn viết, phải chăng em đã không chấp nhận được sự thật này? Nhưng lần này em sẽ rời xa anh thật, em không thể là bạn của anh được khi trái tim em lại lấp đầy hình ảnh của anh. Chúc anh hạnh phúc cho dù hạnh phúc đó không dành cho em. Em không oán giận anh điều gì cả nên anh đừng nói lời xin lỗi em nhé, vì em sợ lắm, sợ phải nghe lời xin lỗi mà hơn nữa lại là từ anh. Chúng ta không ai có lối gì cả, chỉ vì con tim mù quáng của em thôi! Em chưa bao giờ quên lời em đã hứa với anh, thế mà kết quả em nhận được lại xót xa đến vậy. Cuối năm nay anh lấy vợ, em thật sự sốc khi chị ấy nhắn tin cho em như vậy. Có lẽ chị ấy tốt hơn em, yêu và hiểu anh nhiều hơn em, và anh đã chọn chị ấy. Cái gì không phải của mình thì mãi không phải của mình dù mình có muốn níu kéo nó đi chăng nữa. Bây giờ em đã tin mình thực sự mất anh. Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn và em vẫn phải bước tiếp trên con đường đầy trông gai và cạm bẫy này mà không có anh bên cạnh. Không có anh chia sẻ buồn vui với em. Có lẽ em là cô gái bất hạnh nhưng cũng rất mạnh mẽ. Bây giờ, đối với em cuộc sống đã dần đi vào ổn định. Không còn có những đêm mơ về anh, không còn có ác mộng nữa. Anh không đáng để em phải đau khổ. Kể từ bây giờ em sẽ sống vì em. Rồi em sẽ gặp được người thực sự yêu em, em tin là như vậy! Nửa dân số trên thế giới là đàn ông mà... không lẽ không có người nào tốt hơn anh sao? |


E-mail
Bản In











