Diễn đàn Teen yêu, ngăn cấm hay ủng hộ? tiếp tục nhận được những tâm sự "choáng váng" của phụ huynh khi con đang tuổi teen đã yêu "táo bạo", những câu chuyện đầy day dứt về chuyện "được - mất" của các bạn trẻ khi yêu ở tuổi teen.
Xin giới thiệu đến bạn đọc những chia sẻ này.
|
Ảnh minh họa: Khểnh |
Nhìn con gái càng lớn càng xinh, lòng tôi không khỏi xốn xang. Tôi cứ nghĩ con gái thiếu tình cảm của người cha là một thiệt thòi lớn nên không ngại “đầu tư” để bù đắp những gì tôi cho là thiếu thốn. Con gái tôi được ăn diện nên càng đẹp hơn.
Thực tình mà nói, những gì con gái tôi đang được hưởng cũng chính là công sức lao động cật lực của tôi. Thế nên khi nghe những lời đồn đại như con gái tôi ăn chơi, sành điệu, tôi vẫn không mảy may lo lắng. Tôi tâm niệm mẹ làm, con ăn tiêu cũng chẳng có gì lạ cả. Nhất là con gái tôi thường khoe rằng bạn bè ghen tị với những bộ đồ nó mặc nên tôi khá tự hào.
Bao năm phải nuôi con một mình, vừa làm mẹ vừa phải làm cha nên tôi đã thấm mệt cảnh khốn khó, bị khinh bỉ. Chỉ vì bị người chồng phụ bạc nên tôi muốn chứng tỏ rằng một mình tôi vẫn có thể cho con gái một cuộc sống đầy đủ, giàu sang. Đó cũng là lý do để tôi lao vào kiếm tiền. Tôi sẵn sàng móc ví đưa tiền cho con mà không đắn đo suy nghĩ hay cấm đoán chuyện yêu đương của con.
Việc con gái có bạn trai khi đang còn học lớp 10 không làm tôi quá bận tâm, bởi lẽ tuổi ấy rung động hay yêu đương cũng chẳng có gì lạ cả. Tôi cứ nghĩ bọn trẻ bây giờ càng cấm đoán thì càng lao vào yêu đương, thậm chí còn cố tình chống đối lại người lớn.
Nhưng tôi đã không biết con gái thường xuyên "bùng" tiết để đi chơi. Khi được cô giáo mời gặp riêng nói chuyện, tôi choáng váng khi nghe những điều không hay về con gái mình như ôm hôn bạn trai ngay trong giờ học, bỏ học thể dục để ở trong lớp làm chuyện người lớn với bạn trai và bị bạn bè bắt gặp.
Tôi còn sốc hơn khi biết rõ mồn một con gái có rất nhiều người yêu với đầy đủ lứa tuổi, kể cả những người hơn hàng chục tuổi đầu. Khi tôi tra khảo, con chỉ khóc mếu máo nói không yêu thì thiệt, thời đại này mà cứ ngoan hiền sẽ bị bạn bè bảo là ngu, ngố, “gà mờ” ấy chứ.
Tôi nóng mặt, tát con gái một cái thật mạnh. Đó là lần đầu tiên tôi làm đau con gái nên lòng như xát muối. Tài sản duy nhất của tôi vào lúc này là cô con gái nhỏ, tôi cứ tưởng mình chiều chuộng nghĩa là dành hết tình yêu thương cho con. Nhưng tôi đã nhầm...
Chuyện cặp kè, yêu đương thả cửa của con gái như vậy phần lớn là lỗi do người mẹ như tôi. Không thể trách mắng con, tôi chỉ biết trách bản thân mình vì đã không dạy dỗ con đến nơi đến chốn. Đôi khi sự thừa thải tiền bạc ở cái tuổi mới lớn lại rất dễ khiến con cái đổ đốn, đâm ra hư hỏng.
Sau lần đó, tôi đã để mắt đến con nhiều hơn và hiểu chẳng có gì là quá muộn khi cha mẹ biết nhận ra những sai lầm của mình.
H.NGUYỆT ANH (Hà Nội)
|
Tôi mất cả “vốn” lẫn “lời” Ngày ấy tôi còn đang học lớp 11 nhưng đã cao gần 1,7m, gương mặt ngô ngố rất đáng yêu. Thế nên đến đâu tôi cũng được mọi người chú ý nhiều. Mẹ thường nói tôi chỉ được cái lớn người nhưng tính như con nít. Rồi tôi biết yêu, đúng hơn là biết rung động trước một người con trai. Anh hơn tôi 2 tuổi, đang học đại học năm 1. Đi đâu anh cũng cho tôi đi theo để giới thiệu với bạn bè. Tôi còn nhớ đêm ấy đi sinh nhật bạn anh, tôi bị chuốc rượu say, anh nhìn tôi cười: “Nhìn em lúc này đẹp và gợi tình hơn mọi ngày đó”. Chếnh choáng men say nên tôi không để ý nhiều lời anh nói. Chưa tan cuộc nhưng anh đã đưa tôi về trước. Anh rẽ vào một nhà nghỉ cách đó không xa. Tôi trở thành đàn bà vào đêm ấy. Xấu hổ, tôi tránh gặp mặt anh hết một tuần và khóc sướt mướt vì biết mình đã mất đời con gái trong một đêm say. Mẹ từng nói để con trai đụng vào người sau này sẽ rất khó lấy chồng. Cô bé 17 tuổi trong tôi ngu ngơ, lo lắng và dằn vặt vì những lời ấy của mẹ. Rồi chuyện ấy cũng qua đi cho đến một ngày tôi thấy muốn nôn ói. Trong một buổi sáng mà tôi chạy ra khỏi lớp đến mấy lần. Bạn bè nhìn tôi như người trên trời. Lúc ấy kỳ thật tôi vẫn không biết đó là những dấu hiệu chứng tỏ mình đang mang thai. Hôm gặp anh, tôi than thở đau lưng và thèm cái này cái nọ. Anh tròn xoe mắt nhìn tôi và buột miệng: “Hay là em đã dính rồi nhỉ? Anh đọc trên mạng thấy bảo cứ nôn ói với thèm chua thì là…”. Đầu tuần sau, anh đưa tôi đến bệnh viện lớn để siêu âm. Bác sĩ nói tôi đã mang thai được tám tuần. Anh cười tủm tỉm: “Họ có biết đó là con trai hay con gái không, em nhỉ?”. Tôi đập lưng anh thùm thụp rồi khóc nức nở. Anh ngớ người ra khi bác sĩ bảo nếu muốn “phá” thì phải có chừng 1 triệu đồng. Một học sinh cấp 3 với một sinh viên đại học thì làm gì có sẵn số tiền ấy? Thế là anh phóng vù về nhà, hỏi mượn bạn bè được chừng 700.000 đồng. Bác sĩ thương tình chúng tôi “trẻ người non dạ” nên đồng ý làm thủ thuật. Khi nằm trên bàn thủ thuật chờ tiêm thuốc gây tê, nghe tiếng dao kéo, sống lưng tôi lạnh buốt, cảm giác sợ hãi khiến tôi ứa nước mắt. Bác sĩ hỏi nhỏ tôi: “Sao con chưa có chồng mà vội vã thế? Làm cái chuyện thất đức này các cô cũng đau lòng lắm. Lần sau có chồng thì mới được có con nhé!". Tôi gật đầu lia lịa, lắp bắp vâng dạ, hai môi tôi tái nhợt cắn vào nhau và run bần bật. Anh nói chia tay ngay sau đó chừng hai ngày vì lý do anh và tôi không hợp nhau. Cảm giác tan nát, đau khổ khiến tôi quay cuồng. Tôi chạy theo anh, thậm chí hạ thấp mình để giữ chân anh lại. Nhưng anh chỉ hờ hững. Tình yêu dùng dằng ấy kéo dài đến hết lớp 12, tôi thi trượt tốt nghiệp cấp 3. Cuối cùng tôi nhận ra tình yêu thuở học trò cả "vốn" lẫn "lời" đều không còn. H.THANH |